Một thời “cựu đồng tính” của tôi (P2)



(Tiếp theo)

Thời hoàng kim của phong trào “cựu đồng tính”

Tôi rời văn phòng với một bản của quyển sách mới nhất của Nicolosi, “Chữa lành đồng tính luyến ái”, và một tờ giấy phân loại các cảm xúc khác nhau với các đề mục “bản chất thật” và “bản chất ảo”. Bản chất thật cảm thấy nam tính, phù hợp, tự tin và cảm thấy thoải mái với cơ thể của mình. Bản chất ảo không cảm thấy nam tính, cảm thấy mình không phù hợp và bất an, và xa lạ trong cơ thể của mình. Điều này nghe có vẻ đúng. Tôi đã từng bị chọc ghẹo suốt thời thơ ấu của mình vì quá nữ tính, và là một thiếu niên cao gầy, nhút nhát với làn da xấu, tôi thực sự cảm thấy không thoải mái với cơ thể mình.

Một tài liệu khác miêu tả “mối quan hệ tay ba” dẫn đến đồng tính luyến ái: một người cha thụ động, xa cách; một người mẹ quá quan tâm, bảo bọc; và một đứa trẻ nhạy cảm. Tôi gần gũi với mẹ tôi hơn với cha. Tôi vốn rất nhút nhát. Câu chuyện của tôi có vẻ phù hợp, và điều đó thật an ủi: Nó cho tôi niềm tin rằng tôi có thể được chữa lành.

Theo Nicolosi, sự gắn bó với một phụ huynh khác giới nằm ngoài “thiết kế” sinh học và tiến hóa của chúng ta. Chính vì điều này mà con người không thể trở nên hoàn thiện thông qua các mối quan hệ đồng tính. Tôi muốn trở nên hoàn thiện.

Vào ngày 13/7/1998 – năm tôi bắt đầu trị liệu – một trang quảng cáo xuất hiện trên tờ New York Times với một người phụ nữ tươi cười cùng nhẫn đính hôn và ban nhạc đám cưới. “Tôi là bằng chứng rằng sự thật có thể giải phóng bạn,” cô ấy tuyên bố. Người phụ nữ ấy, Anne Paulk, nói rằng việc bị lạm dụng trong thời niên thiếu đã làm cô ấy trở nên đồng tính, nhưng cô ấy đã được chữa lành bởi sức mạnh của chúa Jesus. Chiến dịch quảng cáo trị giá 600.000 đô la – được tài trợ bởi 15 tổ chức tôn giáo, bao gồm cả Liên minh Công giáo (Christian Coalition), Hội đồng Nghiên cứu Gia đình (Family Research Council), và Hiệp hội Gia đình Hoa Kỳ (American Family Association) – được tiến hành vài tuần trên các tờ báo như The Washington Post, USA Today, và tờ Los Angeles Times. Robert Knight thuộc Hội đồng Nghiên cứu Gia đình gọi nó là “cuộc đổ bộ Normandy trong cuộc chiến văn hóa”.

Tan rã từ bên trong

Một thành viên của ban tư vấn khoa học của NARTH thổi bùng lên ngọn lửa tranh cãi bằng việc cho rằng việc người da đen chịu sự nô lệ là tốt cho họ, vì nó đã giải phóng họ khỏi lục địa Châu Phi “man rợ”. Ngay sau đó, ủy ban của NARTH loại bỏ Nicolosi khỏi vai trò chủ tịch. Vào năm 2010, thư ký điều hành của NARTH, Abba Goldberg, bị phát hiện là một kẻ lừa đảo từng ngồi tù 18 tháng.

Các nhà trị liệu hợp tác với NARTH và Exodus bị tố cáo là đã tấn công tình dục các khách hàng của mình hoặc đã tiến hành các phương pháp trị liệu đáng ngờ. Một trong số đó là Alan Downing, nhà trị liệu chính của JONAH ( Jews Offering New Alternatives to Homosexuality), người đã buộc bệnh nhân của mình thoát y và tự sờ soạng cơ thể của họ trước gương; Christopher Austin, thành viên của NARTH, bị kết tội “gây ra hành vi giao cấu một cách trái pháp luật, có chủ ý và có nhận thức” của một khách hàng; và Mike Jones, hội viên của Exodus, đã yêu cầu một bệnh nhân cởi áo ra và thực hiện động tác chống đẩy.

Phong trào này cũng gặp phải sự rời bỏ của các thành viên có tiếng nói. John Evans, người thành lập đoàn mục sư ex-gay đầu tiên bên ngoài San Francisco, từ bỏ liệu pháp chuyển đổi này khi một người bạn của ông tự tử sau khi thất bại trong việc trở thành dị tính. Peterson Toscano, một người từng tham gia ex-gay trong vòng 17 năm, thành lập Beyond Ex-Gay, một cộng đồng trực tuyến cho các “người sống sót ex-gay”. Vào năm 2007, đồng sáng lập viên của Exodus, Michael Bussee đã xin lỗi về vai trò của mình trong việc sáng lập tổ chức này. Như một phần của lời phản hồi tới sự trỗi dậy của liệu pháp ex-gay, những tổ chức chuyên nghiệp chính thức cũng đã chọn những lập trường cứng rắn hơn. Từ năm 2007 tới năm 2009, Hiệp hội Tâm lý Hoa Kỳ đã thực hiện một tập phê bình đối với các tác phẩm về nỗ lực thay đổi khuynh hướng tính dục. Judith Glassgold, chủ tịch của nhóm thực hiện báo cáo này nói rằng không hề có một bằng chứng khoa học nào chứng minh rằng liệu pháp ex-gay có tác dụng. Trên thực tế, họ cho rằng liệu pháp này mang nguy cơ khiến cho bệnh nhân lo lắng, trầm cảm và đôi lúc muốn tự tử.

Tổ chức APA hiện nay khuyến cáo các thành viên của mình không nên tham gia vào việc trị liệu này.

Trong những năm vừa qua, ngay cả sự ủng hộ của Exodus cho liệu pháp ex-gay cũng bắt đầu xuất hiện rạn nứt. Tổ chức này trở nên mềm mỏng hơn trong các phát biểu của mình, khuyến khích các đoàn mục sư của mình tuyên truyền sự độc thân thay vì thay đổi để sống đúng chuẩn mực tôn giáo. Tổ chức này không còn nói về “sự tự do thoát khỏi đồng tính luyến ái” – khẩu hiệu của nó – mà thay vào đó là ca ngợi sự thanh cao khi cố cưỡng lại các cám dỗ từ người cùng giới.

Exodus cũng bắt đầu tách khỏi NARTH. Vào tháng 9 năm 2011, Exodus đã loại bỏ những chỉ dẫn tham khảo tới các sách và bài báo của Nicolosi trên trang web của mình. Vào tháng 1, chủ tịch Exodus Alan Chambers phát biểu tại một cuộc gặp tại Mạng lưới Người Công giáo Đồng tính (Gay Christian Network). Khi được hỏi về khả năng thay đổi khuynh hướng tính dục của người đồng tính, Chambers – người từng tuyên bố rằng ông ta biết vài ngàn trường hợp thành công – đã nói rằng “99%” những người cố thoát khỏi sự hấp dẫn đồng giới đã thất bại.


(Còn tiếp)
Phần 1 | Phần 2 | Phần 3 | Phần 4

Comments

Popular posts from this blog

Xu hướng tính dục và Xu hướng cảm xúc

Ngày nhận thức về người Liên giới tính (Intersex Awareness Day)

Top, bot và "vai vế"