Posts

Showing posts from February, 2013

Chủ nghĩa độc tôn dị tính - Phần 3: “Đặc quyền của đa số”

Image
Bài viết đã được đăng trên trang Diễn Ngôn: http://dienngon.vn/Blog/Article/dac-quyen-ung-ho-dong-tinh Một người phụ nữ đứng ở ngoài nơi tổ chức kết hôn của người đồng tính và cầm tấm bảng "Chúc mừng, và xin lỗi vì đã để mọi người chờ đợi điều này quá lâu" Chối bỏ, tạo sự thiên vị, phân biệt đối xử với những thiểu số tính dục khác. Biểu hiện 1: Tạo ra những đặc quyền dị tính. Mở đường cho việc tạo thiên vị, phân biệt đối xử với người đồng tính nói riêng và những thiểu số tính dục nói chung, là việc xã hội xác lập ra những đặc quyền dị tính. Đặc quyền dị tính nói một cách ngắn gọn là những quyền, những việc mà người dị tính có thể thoải mái thực hiện mà không lo sợ sẽ bị kỳ thị hay phân biệt đối xử. Một số ví dụ thực tế của đặc quyền dị tính: Thoải mái thể hiện tình cảm, ở nơi công cộng, hoặc công khai mối quan hệ với gia đình. Thoải mái nói về người yêu, dự định hôn nhân khi đi xin việc mà không lo sẽ bị kỳ thị. Được đánh giá việc học tập, làm việc bằng nă

Chủ nghĩa độc tôn dị tính - Phần 2: “Đông là đúng?”

Image
Bài viết đã được đăng trên trang Diễn Ngôn: http://dienngon.vn/Blog/Article/go-nhan-cho-dong-tinh Ở phần trước người viết phân tích về quan điểm mặc định xem mọi người đều là người dị tính. Nếu chỉ dừng lại ở đó thì chủ nghĩa độc tôn dị tính sẽ không có ảnh hưởng gì lớn. Nhưng ở yếu tố tiếp theo, sự định chuẩn hóa bắt đầu áp đặt các giá trị đúng – sai, ưu việt – thấp kém vào tính dục của mỗi con người. Nguồn: Internet Dị tính là ưu việt hơn, những gì ngoài dị tính là thấp kém hơn. Quan điểm này biểu hiện ở một số điểm: Lấy dị tính làm chuẩn mực Gắn đồng tính, song tính với những đặc tính xấu. Biểu hiện 1: Lấy dị tính làm chuẩn mực. Từ những ví dụ rất nhỏ như cách gọi tên “trai xịn”, “trai 100%” hay “người bình thường” để nói về người dị tính, chúng ta ngầm hiểu như vậy người đồng tính là không “xịn”, không “100%” và không “bình thường.” Hay một ví dụ khác, câu hỏi mà nhiều bậc phụ huynh hay đặt ra “mày có muốn lấy sợ, sinh con, lập gia đình như bao người con trai

Chủ nghĩa độc tôn dị tính - Phần 1: “Người đồng tính, đâu?”

Image
Bài viết đã được đăng trên trang Diễn Ngôn: http://dienngon.vn/Blog/Article/chu-nghia-doc-ton-di-tinh (*Dị tính: Thích người khác giới) Chủ nghĩa độc tôn dị tính (“heterosexism”) là khái niệm lần đầu tiên được sử dụng vào năm 1971 bởi Craig Rodwell, một nhà hoạt động đồng tính. Vì không phải là thuật ngữ khoa học mà là thuật ngữ ra đời bởi phong trào vận động quyền đồng tính, song tính và chuyển giới (“LGBT”), nên mỗi nhà hoạt động cũng có những cách sử dụng khác nhau của mình. Trong bài viết này, người viết chia sẻ một số phân tích và biểu hiện thực tế của chủ nghĩa độc tôn dị tính cụ thể trong khung cảnh Việt Nam. Khái quát về chủ nghĩa độc tôn dị tính Chủ nghĩa độc tôn dị tính có liên hệ mật thiết với nhiều khái niệm khác, đặc biệt là “chứng ghê sợ đồng tính” (homophobia). Nếu ví chủ nghĩa độc tôn dị tính là một cái bánh, có thể tạm hình dung chiếc bánh đó có các lớp như sau: Nói một cách ngắn gọn, chủ nghĩa độc tôn dị tính là hệ thống những quan điểm để bảo vệ c

Robbie Rogers: "Tôi đã là người tự do"

Image
Cầu thủ bóng đá Robbie Rogers vừa công khai mình là người đồng tính, đồng thời tuyên bố giải nghệ, vì cho rằng việc giữ "bí mật có thể làm tổn thương sâu sắc" và "bây giờ là thời điểm để bước tới." Rogers từng thi đấu cho đội tuyển Hoa Kỳ tại Olympic Bắc Kinh 2008, và là cầu thủ chuyên nghiệp cho đội bóng Leeds United tại Anh quốc. Trên trang cá nhân của mình, anh viết một bức thư rất xúc động: -- Ảnh: Twitter "Mọi thứ không bao giờ như chúng tưởng... Cả cuộc đời tôi luôn phải cảm thấy khác biệt, khác biệt với bạn bè, thậm chí khác biệt với gia đình. Trong xã hội ngày nay, khác biệt làm bạn trở nên dũng cảm hơn. Để vượt qua nỗi sợ hãi, bạn cần mạnh mẽ và có niềm tin vào lý tưởng của mình. Trong 25 năm qua tôi luôn sợ hãi, sợ phải thể hiện con người thật của mình. Sợ rằng sự đánh giá và chối bỏ của xã hội sẽ đóng lại những giấc mơ và khát vọng của tôi. Sợ rằng những người thân yêu của tôi sẽ rời xa nếu họ biết được bí mật của tôi. S

Valentine - và những tình yêu bị ngăn cấm

Image
Hàng năm vào ngày lễ Valentine, "lễ Tình nhân", hàng triệu cặp đôi trên khắp thế giới chia sẻ và tôn vinh những giá trị của tình yêu đôi lứa. Nhưng Valentine không chỉ đơn thuần là thiệp, hoa hồng hay sô-cô-la, Valentine chứa đựng ngay từ nguồn gốc của nó một biểu tượng và thông điệp về những tình yêu bị cấm đoán. Truyền thuyết về nguồn gốc ngày Valentine Lịch sử Công giáo ghi nhận tới ba vị thánh mang tên Valentine. Nhưng truyền thuyết hay được nhắc tới nhất là linh mục Valentine vào thế kỷ thứ 3 ở Rome. Hoàng đế Claudius Đệ Nhị khi đó đã ban hành đạo luật cấm những thanh niên trẻ tuổi được quyền kết hôn. Ông cho rằng đàn ông độc thân sẽ có sức chiến đấu cao hơn những đàn ông đã lập gia đình, và để đảm bảo quân đội không bị yếu đi, thanh niên trẻ sẽ không được quyền kết hôn. Đạo luật gây bất bình trong dân chúng, nhưng không ai dám lên tiếng phản đối. Vị linh mục Valentine khi đó nhận thấy sự bất công trong điều luật này. Ông chứng kiến những đôi trẻ yêu nhau mà ph

Sự yêu thương sẽ định nghĩa gia đình

Image
(Bài viết của Sáu Sắc cho buổi biểu diễn âm nhạc đường phố Listen! với chủ đề cùng tên ngày 2/2/2013) Chúng ta nói nhiều về người đồng tính. Nhưng có những người ít được nhắc tới, tuy vậy họ lại là những người rất đặc biệt và quan trọng: đó là phụ huynh của những người đồng tính . Họ là ai, họ nghĩ gì, và họ đã làm những gì khi biết con mình là người đồng tính? Trước hết tôi xin kể câu chuyện về một bà mẹ ở nước Mỹ xa xôi, mang tên Jeanne Manford. Vào một buổi tối như mọi ngày cách đây 41 năm, tháng 4 năm 1972, bà Manford đang xem thời sự trên ti-vi và bất ngờ nhìn thấy cảnh con trai của mình đang bị một nhóm người đánh đập, chỉ vì con bà là người đồng tính. Vài ngày sau, bà đã cùng con trai mình xuống đường, mang theo tấm bảng với dòng chữ " Cha mẹ người đồng tính hãy đoàn kết lại ủng hộ cho con em chúng ta. " Manford đã sáng lập ra PFLAG, tổ chức đầu tiên dành cho cha mẹ của những người đồng tính. Đó là câu chuyện về một bà mẹ Mỹ. Nhưng luôn có mẫu số chung cho s

Thơ: "To Risk"

Image
– William Arthur Ward (1921-1994)   Mạo hiểm Vì cười là chấp nhận như kẻ ngốc. Vì khóc là chấp nhận như kẻ yếu đuối. Vì đưa tay ra là chấp nhận cuốn vào, Vì bày tỏ cảm xúc là chấp nhận bày tỏ con người thật. Vì đưa ra ý tưởng, và ước mơ trước mọi người là chấp nhận mất mát. Vì yêu là chấp nhận không được đáp trả, Vì sống là chấp nhận chết, Vì hy vọng là chấp nhận thất vọng, Vì thử là chấp nhận thất bại. Nhưng mạo hiểm là việc phải làm bởi vì vận may rủi lớn nhất cuộc đời là không mạo hiểm gì cả. Người không mạo hiểm gì cả, sẽ không làm gì cả, không có gì cả, và không là gì cả. (...) To Risk To laugh is to risk appearing the fool. To weep is to risk appearing sentimental. To reach out is to risk involvement, To expose feelings is to risk exposing your true self. To place your ideas and dreams before a crowd is to risk their loss. To love is to risk not being loved in return, To live is to risk dying, To hope is to risk despair, To try is t